Tháng tám ơi ! có thể nào quên được
Năm giờ kém hai lăm. Nhẹ cất bước,
Vĩnh biệt cõi trần, cạn nước Mẹ đi
Đàn cháu con lệ chảy lâm ly.
Không gian bổng sấu bi nức nở,
* * *
Nỗi đau lớn. Chúng con than thở,
Từ đây đâu thấy Mẹ. Me ơi!
Bao xót thương, con ghi nhớ suốt đời.
Vòng khăn trắng trên đầu thắt chặt.
* * *
Ơi làm sao ? cạn dòng nước mắt
Ơi nặng nề công cha Mẹ non cao,
Con lớn khôn chưa đền đáp được tí nào,
Càng nghỉ lại, càng biết bao ân hận.
* * *
Vĩnh biệt Mẹ. Xin Mẹ đừng nên giận.
Nhờ lộc Mẹ mà con cháu nên người
Đạo phật ban như thế Mẹ ơi !
Còn số mạng thì do trời quyết định.
* * *
Đêm chiêm bao, con năm suy tính,
Tuần trăng, lại đến năm mươi ngày
Kể từ khi vắng Mẹ đến nay
Tròn ba tháng mười ngày rồng rã.
* * *
Thầy cầu kinh. Đức phật êm ả
Đêm về khuya cũng đả bắc cầu,
Con cháu quây quần lắng động thảm sầu.
Để hồi tưởng những ngày đầu còn Mẹ.
* * *
Nhớ khi xưa, đang còn mạnh khỏe.
Mẹ tần tảo để nuôi đàn con
Lo đói no, Mẹ lội suối, trèo non
Mà quên cả héo mòn thân thể.
* * *
Nay đầy đủ ba dâu, ba rể
Cháu chắt rộn ràng , kêu Mệ rối tung.
Bố thì nổi giận đùng đùng
Cứ mắng mỏ, chẳng khi nào thấu hiểu.
Có khi cũng vì ba cốc rượu
Cái tuổi già sức yếu men say,
Mẹ ơi ! Sao Mẹ giỏi thay.
Nhịn nhường cho đến ngày vĩnh biệt.
* * *
Giờ đây Bố mới hiểu biết
Ân hận thì đả muộn rồi.
Chẳng làm phiền con cháu Mẹ ơi!
Không trách mốc cháu con đi vắng.
* * *
Bởi Mẹ hiểu tình sâu, nghĩa nặng,
Vì kinh tế mà buộc phải xa nhà,
Vì cháu con mà Mẹ vượt không qua
Hơi thở cuối Mẹ nhớ ra từng đứa.
* * *
Thằng Mức đi xa không về kịp nữa.
Mẹ chờ đợi Anh Toán, thằng Meo,
Coi ngày giờ tốt đẹp. Mẹ gắng theo
Để con cháu có thời gian sắp xếp.
* * *
Năm giờ kém hai lăm tuyệt đẹp,
Thằng Meo về, được phép Mẹ đi
Bảy mốt xuân. Giờ dậu cũng vì ?
Tuổi già yếu, làm chi có sức
* * *
Ba con trai, Mẹ thương nhất thằng Mức
Nhưng nó lại đi vắng miền xa,
Ba con gái, út cuối nhất gì Nga
Phải lén lút kẻo mà có bệnh.
* * *
Nhưng Gì nó làm sao ? mà yên tỉnh
Nó lồng lộn như kẻ dại điên,
Nó chửi con thuốc độc mi gây phiền
Không cho phép tao gần bên Mẹ.
* * *
Nên thông cảm cho nó Mẹ nhé,
Đêm trăm ngày, nhớ Mẹ về đây .
Các anh em nội ngoại đủ đầy
Thấy vắng Mẹ . Chia nỗi buồn sâu nặng.
* * *
Không nói rỏ, trong lòng cay đắng
Xuân tết về, cũng chẳng vui đâu ?
Không pháo cờ, buộc khăn trắng cúi đầu,
Chắp tay khấn trước vong linh của Mẹ.
* * *
Cầu linh hồn nằm yên phận nhé,
Sống rất khôn, thác lại càng thiêng
Ở hiền thì lại gặp hiền
Nhờ đức Mẹ, mà cháu con có lộc.
* * *
Đêm trăm ngày chúng con trằn trộc.
Rưng rưng, tưởng tượng Mẹ về
Con hỏi chi ? Mẹ ừ nhịp một bề
Từng động tác, dáng đi rất thông thả.
* * *
Ơi lòng Mẹ ! mênh mong như biển cả
Nặng tình thương, vì quá chiều chồng.
Ơi người Mẹ ! giờ đây chẳng thấy trong
Mà các con biết tìm đâu ra được.
* * *
Nếu các con có lở chân trái bước
Biết cùng ai ? than thở Mẹ ơi!
Nếu anh em giận dỗi chia rời
Biết kiếm ai ? làm người chắp vá.
* * *
Vâng lời Mẹ, con xin cúi tạ
Nhờ đức phật tảo hóa phước phần
Cho các con khỏe mạnh tay chân,
Mẹ yên nghỉ, dưới âm trần bình yên thòa đáng.
Hồ Nôốc tế Mẹ năm 1990.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét