RSS

TẾT NÀY MẤT BÁC.

Anh cùng Tôi chung dòng sữa mẹ
Dòng máu hồng san xẻ mà lớn khôn.
Một dòng sửa nuôi lớn hai tâm hồn
Nhưng lại khác tính tình riêng cá biệt.
*        *        *
anh theo nghề bán buôn mãi miết,
Đời sống lên kinh tế đổi thay.
Còn riêng em bị cụt một cánh tay,
Chuyên bám biển, bao tháng ngày vất vã .
*        *        *
Con sống gió ngoài khơi biển cả
Cứ luôn luôn đe dọa số con người.
Còn đời Anh nhàn rỗi vui tươi,
Sống di động rày đây, mai đó.
*        *        *
Anh khôn ngoan, nhanh như cơn gió,
Bởi bán buôn, nay có tiền nhiều.
Đó là nguồn sức mạnh biết bao nhiêu ?
Làm giá trị đôi điều sáng chói        
*        *        *
Bởi cuộc sống luôn luôn đòi hỏi.
Đời có tiền, ăn nói mới sang,
Đến con Anh ra bộ cũng khoe khoang
‘Ba Tao đi Sài Gòn về ,Tao cho kẹo .’
*        *        *
Nhìn con cháu. Đứa gầy đứa béo.
Cháu của Tôi quần áo khéo lạ thay.
Con của Tôi bê bẩn cả chân tay,
Manh áo mỏng, che không kín ngực.
*        *        *
Tôi cảm thấy trong lòng buồn bực.
Tự nhiên hai dòng nước mắt chảy ra.
Mới hiểu rằng ; Anh em của chúng ta
Ai khôn ? Đầy nồi nấy
*        *        *
Bước vào đời Tôi đả trong thấy
Tụi bán buôn biết mấy khôn ngoan.
Những âm mưu thâm độc dã man.
Dùng mọi hình thức bịp bợm.
*        *        *
Tôi đã bị lừa bao phen ghê gớm,
Nhưng đó là thiên hạ mà thôi.
Có ngờ đâu ? Nước cờ bí đến rồi
Gà một mẹ cắn nhau giành phần sống.
*        *        *
Tình anh em giờ đây mất hy vọng,
Không nói ra thì cháy bỗng cả thân mình.
Còn nói điều lẽ phải để thanh minh,
Thì anh trừ em mãi mãi.
*        *        *
Tết đến rồi còn đâu ? mà nhìn lại.
Chắc có lẻ con cái cũng giống Ba,
Nó buồn thiu, quây quẩn quanh nhà,
Rồi nó hiểu thế nào mà mất Bác.
*        *        `*
Vì sao mi, hỡi đồng tiền, đồng bạc ?
Khiến anh em chú bác phải bỏ nhau
Khiến mọi người tất cả phải khổ đau,
Khiến những kẻ nghèo giàu không hòa hợp.
*        *        *
Đời có tiền, lớn khôn từng lớp
Ngay bước đi, tiếng nói cũng cao sang,
Đời không tiền ,cuộc sống hoang mang.
Chẳng khác nào gà đang lạc mẹ.
*        *        *
Ai khoe giàu, đó là những kẻ.
Sống mất đức, có l hung tàn.
Ai ? là người đau đớn cảnh lầm than,
Nuôi cay đắng và muôn vàn uất ức.
*        *        *
Dòng thơ này là nguồn nghị lực.
Nó bay đi tiếp sức diệu kỳ,
Hi đồng tiền ! Đồng bạc hãy cút đi.
Bởi vì mi, bởi vì mi mà mất hết.
*        *        *
Năm nay Tao không vui tết.
Cũng bởi tại vì mi ?

          Hồ  Nôốc    1985

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét