RSS

Mi thách ư !

Bao năm trời Ta ngậm đắng. Nuốt cay
Hôm nay trời mở mắt, cho Ta ca Ta hát
Ta la lên như thằng điên, như thằng mát
Mi thách Tớ  ư ? Đả muộn mất rồi
Mi hết thời rồi. Trời phạt Mi thôi,
Lời nói Mi vẫn vang bên tai Ta mãi.
‘Khiếu nại ai đền bù cho chưa’ ?  Thật là thảm hại,
‘Mai có đi Đồng Hới nữa không’? Vọng mãi muôn đời.
Tao ngậm hết đắng cay, đau thiệt Mi ơi !
Kẻ nịnh hót Mi toàn là đa số.
Vì sợ ông Chủ Tịch . Nên không ủng hộ.
Vẫn biết Mi loài sâu mọt đó rồi.
Người thật thì ít, đồ đểu gấp đôi.
Thả lưới giăng dây, dò la gián điệp.
Kích động anh em bà con trực tiếp,
 Đánh đập chặn Ta, Ta khiếp nản lòng   
Nhưng làm sao ? nao núng giống Lạc Long,
Phía trước đang chờ, ước mơ chiến thắng.
Nếu anh hùng không thể ngồi yên lặng,
Ta bị thương. Nhưng cố gắng ra đi.
Không nghe lời dũ rộ của bọn Mi.
Chén rượu ngon không thể giặc say chết,
Tiếng hát hay không làm giặc điếc tai.
Lời người xưa, Ta nhớ. Nhớ hoài
Thôi thúc Ta phải quyết tâm bằng được.
Ngày Ta mong chờ, đêm Ta ao ước.
Đôi mắt nhìn vò vọ suốt năm canh
Thời gian trôi hòa sống biển quanh năm
Tóc điểm bạc, già hơn chừng chục tuổi
Trận giao chiến hơn thua giây phút cuối.
Ai mất ? ai còn ? đáp số sẻ cho hay,
Ngày hôm nay chắc Mi mới biết tay.
Bởi Mi quen làm dế mèn kiêu ngạo,
Tội tham ô mà vẫn còn lấc láo,
         
nếu giờ đây Mi mà nói điều chi,
Thiên hạ nhổ nước bọt vào mặt Mi .

                   Hồ  Nôốc  2010

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét