Khi ta có. Bà con thường luôn đến . Thuở xưa Ta chỉ có ít tiền
Và láng giềng vẫn cứ cho ta hay. Bạn bè nịnh hót đến
triền miên
triền miên
Bổng chốc lát, Ta bị trắng tay. Bà con lui tới như giã hội .
Thì Ta thấy cô đơn và vắng vẻ. Hàng xóm thân quen
như bạn hiền
như bạn hiền
* * * * * *
Lúc đau thương. Chẳng có ai chia xẻ. Nay ta cháy túi , cạn
giếng sâu
giếng sâu
Lúc có thì kẻ nhòm ngó. Người soi. Tìm bạn. Bạn biến mất
đi đâu
đi đâu
Nếu không cho thì cứ chê hẹp hòi. Bà con hàng xóm
chẳng ai đến
chẳng ai đến
Đời là thế, chẳng bao giờ ngược lại . Gặp nhau, lủi thủi ngở
đồ trâu
đồ trâu
Hồ Nôốc 2001
ANH TRỜI CHO GIÓ VÀ MÂY
Trời cho Anh được cái số con rồng. Nếu Anh là gió,
em là mây.
em là mây.
Nên lợi dụng, cãi gì ? Anh cũng thắng. Gío cuốn mây bay
thì được đây
thì được đây
Trời sắp mưa. Anh cho là trời nắng . nếu mây không đi
theo chiều gió
theo chiều gió
Mây đang bay. Anh bảo mây đứng im. Tăng cấp gió quát, gió
bẻ cây
bẻ cây
* * * * *
Phao đang nổi. Anh cho phao chìm.
Tim gan ruột. Anh cho ra ngoài vỏ.
Thời với số đang nằm ở mồm anh đó.
Gía như anh làm tuổi dậu thay thằng em.
Thì đời anh sẻ khác cho ma xem.
Hồ Nôốc






0 nhận xét:
Đăng nhận xét