Chúng Tôi lại đến đây !
Những nạn nhân mất chân, mất tay.
Và thiếu hụt đi của một phần thân thể.
Tại vì sao ? đời chúng Tôi khổ thế.
Bao ước mơ mong được làm Người,
Về bên nhau mà chẳng chút vui tươi.
Chia xẻ đau thương qua từng ánh mắt,
Tha lỗi cho nhau. Mối tình thắt chặt,
Động viên nhau, gắng bước nẻo đường xa.
Ngày hôm nay là ngày của chúng Ta,
18 / 4 cho những ai không may mắn.
Chiến tranh hủy diệt những tâm hồn lành lặn,
Chất độc da cam bóp méo mó những cuộc đời.
Bom mìn còn vung vãi khắp nơi nơi,
Đâu đó hôm nay vẫn còn la khóc.
Giặc Mỹ chúng bây sao mà thâm độc,
Gieo đau thương cho dân tộc Việt Nam .
Cụt chân, mất tay khó kiêm được việc làm.
Tai sao ? chúng bây không đền tội ác.
Thế Giới cộng đồng đấu tranh, tố giác.
Tòa án lương tâm, sao các vị quá vô tư,
Không nghe người khuyết tật Việt Nam kêu cứu ư ?
Hồ Nôốc 2007
ĐẤU TRANH
Đời Tôi tàn tật cụt một tay
Đi buôn không vốn phải mượn vay
Năm mươi đôi dép, tịch thu hết
Giờ đây phải thơ thẩn ăn mày
* * *
Chồng cụt vợ què thiệt lạ thay
Cộng ba con nhỏ mới đắng cay
Thẩn thơ đi tìm đòi cuộc sống
Đòi cấp trên, ơi ! chẳng ai hay
Hồ Nôốc năm 1985






0 nhận xét:
Đăng nhận xét