Dân gian thường có câu ca
Nhất muỗi Đông Hà. Nhì ma Quảng Trị.
Ai có dịp ghé vào đây một tí
Cái chợ Đông Hà, mùi vị tanh hôi
Đàn cọp beo mang xắc rình mồi
Mắt đeo kính, lầm lì hung dữ
Miệng phì phèo đầu lộc đủ thứ.
Nhả từng hơi, khét tiếng heo lai.
Hỏi tiền đâu ? để đủ bây xài.
Ơi những kẻ ăn mồ hôi nước mắt !
Đêm ngủ khì. Ngày lùng tìm rình bắt
Lôi dăm người tối thoải mái phở bia.
Không giải quyết. Hẹn ngày nọ ngày kia.
Nó cướp công khai, dân nghẹn ngào nước mắt.
Có tiền mua. Sợ hơn thằng ăn cắp
Lén lút thu, dấu cất khổ thay
Quản lý thị trường bây ác quá tay.
Bãi rau non chứa đầy sâu bọ
Hỏi tiền đâu ? mà nuôi chúng nó.
Chủ hàng lại nuôi chó phá nhà
Thử hỏi ai dám mua đến hàng bà ?
Ơi cái chợ Đông Hà thật khủng khiếp !
Hàng Lào về trùng trùng điệp điệp.
Nghe trong lòng chua xót đau thương.
Ai sinh ra quản lý thị trường ?
Để dân cúi đầu thưa dạ
Cái tuổi đáng bực cha, bực mạ
Bị bắt hàng. Nhỏ hơn đứa nít danh
Đời loạn lạc, ta không chịu đấu tranh
Và tìm ra điều hay và lẻ phải .
Ai là kẻ ? mọt sâu ăn hại
Sống biếng lười trên xương máu mồ hôi .
Nó đã cướp giật năm mươi đôi dép của tôi .
Vì tội không biết đường hối lộ.
Vọng , Ánh ,Long . Ba thằng một tổ
Khét tiếng nhất trong số cọp beo
Mặt thì lai cáo. Miệng thì lai heo.
Hai quai má tạp ăn to tướng.
Đối với mày. Tao không nhân nhượng.
Cùng toàn dân chung hướng chung lòng.
Tố giác loài hổ báo bất công.
Chuyên rình bắt và ăn quà hối lộ.
Chợ đông đúc, rầm rầm rộ rộ.
Nghe khách hàng bàn tán xôn xao
Có phải xã hội loạn lạc sao ?
Mà sinh đẻ một loài sâu mọt .
Hồ Nôốc 1986






0 nhận xét:
Đăng nhận xét